Phân chia · Division
Dùng để giải bài toán về những phiền phức do kích thước, quy mô của đối tượng (hay hệ nói chung) gây ra.
Hành động gợi ý
- Phân chia đối tượng thành các phần riêng lẻ, không phụ thuộc lẫn nhau.
- Thiết kế đối tượng có khả năng xếp gọn.
- Tăng khả năng phân chia đối tượng, hoặc vượt qua các giới hạn phân chia đối tượng.
Sơ đồ Vepol
Cách đọc sơ đồ Vepol
Trong mô hình nền tảng, một tác nhân (BS2) sử dụng một hành động (F) để tác động lên một đối tượng (BS1). Khi áp dụng vào thực tế, hành động F chính là việc vận dụng một trong 50 "Nếp nghĩ" (được đánh số N) để biến đổi một đỉnh đang có vấn đề trong hệ thống.
Hãy xem xét bài toán vượt qua Hiệu ứng Mỏ neo để minh họa. Mâu thuẫn: để ra quyết định nhanh, hệ thống nhận thức có xu hướng dựa vào thông tin đầu tiên (mỏ neo), nhưng chính việc này lại khiến quyết định trở nên thiếu chính xác — mâu thuẫn giữa Tốc độ và Tính chính xác.
Để giải quyết, ta vận dụng Nếp nghĩ Lượng tử (nguyên tắc 1: Phân chia). Thay vì đối đầu với một mỏ neo duy nhất và mạnh mẽ, nếp nghĩ này gợi ý hành động chia nhỏ, phân tán sức ảnh hưởng của nó. Trong ngôn ngữ Vepol, hành động này được hiểu như việc "phân chia" (1/x) sức ảnh hưởng của một tác nhân thông tin duy nhất.
Người ra quyết định chủ động tìm kiếm nhiều điểm tham chiếu khác nhau để kiến tạo nên nhiều "mỏ neo phụ". Ví dụ, khi định giá một sản phẩm, thay vì chỉ dựa vào chi phí sản xuất, cần chủ động thu thập các mỏ neo khác: giá của đối thủ, giá trị cảm nhận của khách hàng, các mức giá lịch sử… Bằng cách này, sức mạnh của bất kỳ mỏ neo đơn lẻ nào cũng bị suy giảm, cho phép một phán đoán cân bằng và khách quan hơn.